Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Mùa Sao Sáng (Lễ Ngày Giáng Sinh)

LTCGVN (24.12.2013)

Mùa Sao Sáng

(Lễ Ngày Giáng Sinh)
Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người thiện tâm
Đó là lời hát của Ca đoàn Thiên thần vang vọng từ chốn cửu trùng trong Đêm Hồng Ân, khi Vương Nhi Giêsu mặc xác phàm và hạ sinh nơi hèn hạ nhất. Một Vua Nghèo nhưng lại đầy quyền lực và giàu có nhất. Ngài muốn dạy chúng ta bài học sống khó nghèo, sống khiêm nhường, sống yêu thương, thực sự quan tâm chăm sóc và chia sẻ với những người nghèo hèn nhất trong xã hội. Chính Ngài là Vua Nghèo, nói theo “văn chương” thì Ngài là “Đệ nhất Hàn vương”.
Lời ca của ca đoàn thiên thần có một triết lý. Vế thứ nhất “Vinh Danh Thiên Chúa trên trời” là điều tất nhiên, nhưng vế thứ nhì là điều chúng ta cần suy nghĩ: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Ai thiện tâm thì mới được Chúa thương, tức là được bình an tâm hồn. Bình an tâm hồn và bình an thể lý khác nhau. Có bình an thẩ lý chưa chắc có bình an tâm hồn. Có thể cuộc sống của bạn bị bắt bớ, bị tù đày, bị phiền phức nhiều thứ,… nhưng có điều chắc chắn là tâm hồn bạn được bình an. Đó mới là bình an đích thực cần thiết. Bằng chứng: Các vị tử đạo không hề bình an về thể lý vì họ bị voi giày, ngựa xéo, lăng trì, xử trảm,… và chết thê thảm, nhưng tâm hồn họ luôn bình an – vì họ làm đúng lương tâm, đúng đường lối Chúa. Chính Chúa Giêsu cũng đã bị khinh miệt và chết thảm thương bằng hình phạt tồi tệ nhất là chết nhục nhã trên thập giá.

ÁNH SÁNG ĐỨC TIN
Chắc hẳn nhiều người đã quen thuộc ca khúc “Mùa Sao Sáng” của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, một ca khúc thường được nghe vang lên trong mùa Giáng Sinh, ca khúc này có lời thoại mở đầu: “Lạy Chúa, con là người ngoại đạo, nhưng tin có Chúa ngự trên cao”.
Ca khúc Mùa Sao Sáng có giai điệu vừa đẹp vừa nhẹ nhàng, nghe như thánh ca, và ca từ cũng đẹp: “Một mùa sao sáng, đêm Noel Chúa sinh ra đời. Người hẹn cùng tôi ngày về khi đất nước yên vui. Quỳ lạy Mẹ Maria, lòng Mẹ từ bi bao la, tấu khúc nhạc lên xin ơn trên ban cho nhà Nam. Từ mùa Đông trước qua mùa Đông tiếp theo sau này, người bạn còn đi mà niềm tin vẫn thắm trên môi… Lớp lớp đoàn chiên quyết sáng danh Chúa trên trời cao… Lạy Mẹ đồng trinh ban ơn, người Việt cùng thương nhau hơn, đất nước này đây sáng đức tin Chúa trên trời cao”.
Không biết ông có niềm tin Kitô giáo hay không, nhưng các ca từ ông viết nghe đầy “chất” Công giáo. Phải chăng ông là người ngoại đạo nhưng luôn hướng về Chúa, luôn tin rằng “lớp lớp đoàn chiên quyết sáng danh Chúa trên trời cao” và “đất nước này đây sáng đức tin Chúa trên trời cao”?
Đó là Ánh Sáng Đức Tin soi đường dẫn lối và đó cũng là một cách rao truyền Ơn Cứu Độ, thật là “đẹp thay trên đồi núi, bước chân người loan báo tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh phúc, công bố ơn cứu độ và nói với Sion rằng Thiên Chúa ngươi là Vua hiển trị” (Is 52:7). Chúng ta luôn sống “đời vọng” vì vững lòng tin tưởng: “Trước mặt muôn dân, Đức Chúa đã vung cánh tay thần thánh của Người: ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta, người bốn bể rồi ra nhìn thấy” (Is 52:10).
Trong niềm tin tưởng, tác giả Tv 98 đã cất cao lời tuyên xưng: “Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã thực hiện bao kỳ công. Người chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh, nhờ cánh tay chí thánh của Người. Chúa đã biểu dương ơn Người cứu độ, mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân; Người đã nhớ lại ân tình và tín nghĩa dành cho nhà Ít-ra-en. Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu, mừng vui lên, reo hò đàn hát. Đàn lên mừng Chúa khúc hạc cầm dìu dặt, nương khúc hạc cầm réo rắt giọng ca. Kèn thổi vang xen tiếng tù và, tung hô mừng Chúa, vị Quân Vương!” (Tv 98:1-6).
Thật hạnh phúc khi chúng ta được kế thừa đức tin Công giáo! Ánh sáng đức tin đã, đang và sẽ chiếu sáng dẫn đường cho chúng ta suốt cuộc lữ hành trần thế.
ÁNH SÁNG YÊU THƯƠNG
Giáng sinh là Mùa Sao Sáng vì là Mùa Bình An, Mùa Yêu Thương, Mùa Hồng Ân Cứu Độ, đồng thời là Lễ Hội không chỉ riêng ai – cả Kitô giáo và không Kitô giáo. Nhịp điệu Giáng sinh có gì đó rất độc đáo, khiến lòng người vừa lắng đọng vừa chộn rộn. Nỗi mong chờ càng rút ngắn, lòng người càng nôn nao, vì không ai lại không hạnh phúc khi được gặp “người mình yêu quý nhất”, huống chi được gặp chính Đấng Cứu Độ, vị đại ân nhân của mình.
“Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử” (Dt 1:1). Thánh Tử là Chúa Giêsu, là Ngôi Hai Thiên Chúa, là Đấng Yêu Thương (1 Ga 4:8). Thánh Phaolô nói rằng Ngài phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa. Người là Đấng dùng lời quyền năng của mình mà duy trì vạn vật Ngài là Đấng tẩy trừ tội lỗi, Ngài ngự bên hữu Đấng Cao Cả trên trời, Danh hiệu Ngài được thừa hưởng, cao cả hơn danh hiệu các thiên thần bao nhiêu thì Ngài lại trổi hơn họ bấy nhiêu (Dt 1:3-4).
Thiên Chúa chưa hề nói cùng vị thiên thần nào như đã nói với Đức Giêsu: “Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con. Ta sẽ là Cha Người, và chính Người sẽ là Con Ta” (Dt 1:5). Khi đưa Trưởng Tử Giêsu vào thế giới loài người, chính Thiên Chúa cũng đã xác định: “Mọi thiên thần của Thiên Chúa phải thờ lạy Người” (Dt 1:6).
Chúa Giêsu là Trưởng tử, là Huynh trưởng, là “Đại ca”, là Sư phụ, là Mặt Trời Công Chính. Huấn giáo của Ngài giản dị mà thâm thúy: Yêu thương. Tất cả chỉ tóm gọn là mến Chúa và yêu người. Nghĩa là yêu thật, phải chứng tỏ bằng hành động chứ không nói suông. Thánh Giacôbê xác định: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2:17 & 26). Lời nói gió bay, làm mới tin! Người ta rất sợ những người mang họ “hứa”. Dụ ngôn Phú hộ và Ladarô (x. Lc 16:19-31), nghe riết có thể hóa… nhàm, nhưng đó là chuyện có thật chứ không là tiểu thuyết hoặc viễn tưởng. Chúa rất thực tế khi thể hiện yêu thương, vì Ngài bảo không thể cho hòn đá khi người ta cần bánh hoặc cho con rắn khi người ta cần cá (Mt 7:9).
Thấy dân chúng lầm than vất vưởng, Ngài đã chạnh lòng thương (x. Mt 9:35-37), và rồi Ngài đã thể hiện tình thương ấy rất nhiều lần và rất cụ thể. Ngài đã tỏa Ánh sáng Yêu thương ở bất cứ nơi nào Ngài tới, chúng ta là môn đệ của Ngài thì cũng phải chiếu Ánh sáng ấy cho hết mọi người. Thời kỳ cuối này, Chúa không sai ai mà đích thân Ngài đến để minh chứng tình yêu, để ban phát Lòng Thương Xót, đồng thời Ngài cũng thúc giục mọi người noi gương thực hiện Lòng Thương Xót với tha nhân như Ngài vậy.
ÁNH SÁNG CỨU ĐỘ
Thánh Gioan viết: “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa. Lúc khởi đầu, Người vẫn hướng về Thiên Chúa. Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, không có Người thì chẳng có gì được tạo thành” (Ga 1:1-3). Ngôi Lời đó đã hóa thành nhục thể, mặc xác phàm, trở nên hoàn toàn giống phàm nhân – trừ tội lỗi. Thật vậy, “điều đã được tạo thành ở nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (Ga 1:4-5). Chính Ngôi Lời Nhập Thể là Ánh sáng muôn dân, là Ánh sáng Cứu độ.
Trước 6 tháng, Thiên Chúa đã sai Gioan đến để làm chứng về Ánh sáng, dù ông không là ánh sáng, mà chỉ để mọi người nhờ ông mà tin (x. Ga 1:6-8). Thánh Gioan là VIP vì ông là người tiền phong mở đường cho Chúa Giêsu, là ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước, và là nhịp cầu nối kết Cựu ước với Tân ước. Trọng trách của ông đặc biệt, nhưng ông biết có một “siêu VIP” là Đức Kitô, như ông giải thích: “Người đến sau tôi nhưng trổi hơn tôi, vì Người có trước tôi” (Ga 1:15).
Phúc âm hôm nay nhắc đi nhắc lại 5 lần danh từ “Ngôi Lời” và 8 lần danh từ “ánh sáng”. Thánh Gioan biết rõ Ngôi Lời cực kỳ quan trọng, vì “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người” (x. Ga 1:9).
Tuy nhiên, 9 người 10 ý, Phúc âm gọi là “lúa và cỏ lùng”, người đời gọi là “vàng thau lẫn lộn”. Thế nên, “Ngài ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Ngài mà có, nhưng lại không nhận biết Ngài. Ngài đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1:10-11). Đó là lời cảnh báo!
Vì vậy, những ai có Ánh sáng Đức tin và Ánh sáng Yêu thương thì mới xứng đáng lãnh nhận Ánh sáng Cứu độ. Chính Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng ta đã được nhìn thấy vinh quang của Ngài là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật. Đồng thời tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác. Và nếu chúng ta đã “được cho không thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10:8). Tất cả là Hồng ân (Rm 4:16) nên tất cả phải “miễn phí” theo Tôn Ý Chúa Giêsu.
Thánh “phượng hoàng” Gioan nói: “Ai giữ lời Ngài dạy, nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo” (1 Ga 2:5). Quả thật, “bạn rất khôn ngoan vì bạn mang Chúa Giêsu đến cho những tâm hồn chưa nhận biết Ngài” (Cn 11:30). Giáng sinh là Nhập thể, là lên đường, là vào đời, là ra khơi…
Lạy Chúa, xin thương xót chúng con là những tội đồ (Lc 18:9-14) vì lâu nay còn câu nệ đủ thứ, chưa thực sự thể hiện Ánh sáng Yêu thương như Ngài dạy. Xin giúp chúng con mạnh dạn dấn thân thực sự vì sáng Danh Chúa chứ không vì ý đồ riêng tư nào khác, để chúng con khả dĩ tận hưởng bình an đích thực. Chúng con cầu xin nhân Danh Chúa Hài Đồng. Amen.


TRẦM THIÊN THU
Tác giả gửi trực tiếp cho LTCGVN

0 nhận xét:

Đăng nhận xét