Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Chưa thấy ai xin Mẹ về không...


LTCGVN (04.02.2013)


Sáng nay tôi tham dự một Lễ Tạ Ơn rất đặc biệt, nhiều người nhìn vào bảng thông báo đặt trước Nhà Nguyện đều trầm trồ thán phục, có người kéo tay tôi nói: “Con ước ao được diễm phúc như vậy”. Vâng ! Rất đặc biệt, xưa nay hiếm người được như thế này: mừng thượng thọ tám mươi tuổi đời, sáu mươi năm hôn phối.
Bầu khí Thánh Lễ rất ấm cúng vì chỉ toàn là con cái cháu chắt trong gia đình. Có lẽ vì các con của hai ông bà muốn cử hành một Thánh Lễ mang đầy tính tạ ơn trong gia đình với nhau thôi, không để bận tâm vào các lễ nghi, và việc tiếp đón khách mời, tất cả có thể làm bầu khí không còn tự nhiên nữa. Mỗi người có một chọn lựa…
Và Thánh Lễ đã được cử hành một cách bình thường. Điều gây ngạc nhiên là vào cuối Lễ, sau khi nhận phép lành, ông cụ từ từ tiến lên trước Cung Thánh, chi tiết này không hề được sắp đặt trước, ông mở lời chia sẻ với mọi người.
Ông cụ sinh ra và lớn lên trong một gia đình ngoại đạo, thời niên thiếu ông được một cha Dòng Chúa Cứu Thế giúp học hành. Vì được ở nội trú gần Nhà Thờ nên ông siêng năng tham dự Thánh Lễ, nhất là các chiều thứ bảy Hành Hương kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ông ao ước được gia nhập Đạo, ông cầu cùng Mẹ Hằng Cứu Giúp xin cho được ơn này. Một ngày nọ ông can đảm bộc bạch với vị Linh Mục giúp ông, ông được toại nguyện.
Như bao thanh niên khác, chiến tranh đã đưa ông vào binh nghiệp, trước những ngày tháng bôn ba đời lính, ông kết hôn với bà, thân phụ của bà là bạn của thân phụ ông, hai ông bạn hứa hôn với nhau hồi nào hai người con không biết, chỉ biết rằng cả hai quý mến nhau và bây giờ đã chung sống với nhau tròn sáu mươi năm cuộc đời.
Mang quân hàm cấp tá thời trước năm 75, ông đi qua những binh chủng chiến đấu trực tiếp tại chiến trường, tham gia những trận đánh kinh hoàng còn lưu danh sử sách. Cuối đời binh nghiệp, ông nhận chức tỉnh trưởng của một tỉnh miền Trung.
Nhờ đâu mà ông cụ đã vượt qua được hết những hiểm nguy, hiểm nguy hiểu theo nhiều mặt để tiếp tục làm Kitô hữu, tiếp tục trung thành với bà trong đời sống hôn nhân, ông nói “nhờ Mẹ”. Ông còn nhấn mạnh “…không bao giờ rời xa Mẹ”.
Chuỗi tràng hạt Mai Khôi theo ông vào trại tù cải tạo, từ Yên Bái, về Thanh Hóa, cho đến trại cuối cùng ở Hàm Tân, Bình Thuận, ông vẫn luôn giữ chuỗi của Mẹ yêu quý bên mình. Hàng tháng người ta khám xét đồ dùng của trại viên, mỗi lần chuyển trại là một lần khám xét, không bao giờ người cán bộ khám phá ra cỗ tràng hạt của ông cho dù ông có lỡ để khơi khơi ngay trước mắt họ. Lần cuối cùng ra trại, người cán bộ chỉ vào cỗ tràng hạt và nói với ông: “Từ nay anh… được phép dùng cái này”.

Ông cụ muốn chia sẻ với con cái, làm chứng về tình thương và quyền năng của Mẹ, ông xác tín: “Không ai đến với Mẹ mà lại trở về không…”
Những ngày cuối năm, ngoài lễ đài anh em Nhà Dòng chúng tôi đang tất bật với việc chuẩn bị ba ngày hành hương kính Đức Mẹ đầu năm mới, là một truyền thống tốt đẹp, con cái của Mẹ bày tỏ lòng yêu thương, tin tưởng và phó thác cuộc đời nơi Mẹ, nhất là trong những ngày đầu năm.
Một năm mới sẽ tới, bao nhiêu âu lo của một tương lai không có màu sáng, những rối loạn nhiều mặt trong xã hội đẩy chúng ta đến một cuộc sống bấp bênh, những nguy hiểm rình rập đổ ụp xuống lúc nào không biết, cho bất cứ ai, nhất là những kẻ nghèo hèn không có gì để bám víu, hoàn toàn cô thế cô thân. Hãy đến với Mẹ, trút nỗi nhọc nhằn Mẹ sẽ đỡ nâng cho, rồi Trái Tim Mẹ sẽ thắng, Tình Yêu Mẹ sẽ thắng, chưa ai đến với Mẹ mà lại về không !
Lm. VĨNH SANG, DCCT, Chúa Nhật 27.1.2013
Theo EPHATA số 546

0 nhận xét:

Đăng nhận xét