LTCGVN (12.10.2013)
Đứa con bướng bỉnh là đứa con ngang ngạnh,
không vâng lời cha mẹ và người lớn. Học trò bướng bỉnh là “ngựa chứng trong sân
trường”, khó dạy. Người bướng bỉnh người bảo thủ, chỉ thích theo ý mình, luôn cho
ý mình là đúng, không chịu cân nhắc ý kiến của người khác. Thật là tai hại!
Những người
bướng bỉnh là loại người không thể hợp tác, dù trong chuyện lớn hoặc nhỏ. Vì
thế, S. Saplin đã lắc
đầu ngán ngẩm mà nói: “Chỉ có những kẻ
ngu và người chết mới chẳng bao giờ chịu thay đổi ý kiến”. Nói đơn giản,
người bướng bỉnh là người luôn cãi lại – dù “cãi” bằng lời, bằng thái độ hoặc
cử chỉ. Tính ngang tàng thì làm sao hợp tác được! Vân Trung Tử khuyên: “Không nên mưu việc lớn với kẻ nói nhiều,
không nên ở chung với người sinh sự”. Chí lý!
Trong Cựu
ước có một người rất bướng bỉnh: Ông Giôna. Ôi, thật vậy ư? Thật vậy, vì ngôn
sứ Giôna chỉ muốn theo ý mình, với cách suy nghĩ riêng, nên ông đã dám cãi lệnh
Chúa và cưỡng lại Ý Chúa. Và chính chúng ta cũng thường xuyên như vậy, đừng vội
trách ông Giôna!
Chính Chúa đã
trực tiếp bảo ông Giona: “Hãy đứng dậy,
đi đến Ninivê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết rằng sự gian ác của
chúng đã lên thấu tới Ta” (Gn 1:2). Ông Giôna đứng dậy ngay, nhưng không
phải để mau mắn vâng lời, mà là để trốn
đi Tácsít và tránh nhan Đức Chúa (Gn
1:3). Ông xuống Giaphô và tìm được một chiếc tàu sắp đi Tácsít. Ông trả tiền,
xuống tàu để cùng đi Tácsít với họ, tránh nhan Đức Chúa (Gn 1:3). Gan ông Giôna
to thật, to bằng cái nia ấy chứ! Ông đã bướng bỉnh mà cưỡng lại sứ mạng Chúa
giao. Đúng là gan cóc tía mà! Nhưng kể ra ông cũng “can đảm” đấy, dám “liều
mạng” vậy thì đúng là “ngon” lắm chứ chẳng phải tay vừa!
Nhưng làm
sao “qua mặt” được Chúa, như người đời cũng nói: “Lưới trời lồng lộng”. Quả thật, Chúa tung ra một cơn gió to trên
biển và liền có một trận bão lớn ngoài khơi, khiến tàu tưởng chừng như sắp vỡ
tan. Thuỷ thủ sợ hãi và kêu cứu, mỗi người kêu thần của mình và ném hàng hoá
trên tàu xuống biển cho nhẹ bớt. Còn ông Giôna trốn xuống hầm tàu, nằm đó và
ngủ say. Chắc cú!
Nhưng không,
viên thuyền trưởng lại gần và nói với ông: “Sao
lại ngủ thế này? Dậy! Kêu cầu thần của ông đi! May ra vị thần ấy sẽ nghĩ đến
chúng ta và chúng ta khỏi mất mạng” (Gn 1:6). Có lẽ ông không chịu dạy cầu
thần của mình, vì ông còn mặt mũi nào mà cầu với khấn khi ông cãi lệnh Chúa và
chạy trốn Ngài? Thấy ông nằm lì, thế là họ bảo nhau: “Nào, chúng ta hãy bắt thăm cho biết tại ai mà chúng ta gặp tai hoạ này”
(Gn 1:7). Họ gieo quẻ và quẻ rơi trúng ông Giôna. Có vẻ dị đoàn đấy, nhưng
không, chính Chúa làm cho họ hành động như vậy. Rồi họ đổ tội cho ông Giôna: “Vì ông là người đã đem tai hoạ này đến cho
chúng ta, thì xin ông cho chúng tôi biết: Ông làm nghề gì? Ông từ đâu đến, quê
ở nước nào, và thuộc dân nào?” (Gn 1:8).
Ông nói với
họ: “Tôi là người Híp-ri, Đấng tôi kính sợ là Đức Chúa, Thiên Chúa các tầng
trời, Đấng đã làm ra biển khơi và đất liền” (Gn 1:9). Sợ người ta hành hạ nên
ông phải tuyên xưng Chúa. Cũng tốt. Nghe đến danh Chúa, bọn họ sợ lắm. Họ biết
hẳn phải có chuyện gì bất thường với ông Giôna nên họ nói với ông: “Ông đã làm gì thế?” (Gn 1:10). Tới nước
này thì ông Giôna đành thú thật, ông kể lại khúc nhôi, rạch ròi đầu đuôi sự
thể. Thì ra tay này đang làm điều khuất tất, dám trốn đi để tránh nhan Đức Chúa.
Gan thật!
Biển càng
lúc càng động mạnh, họ biết không ổn, khó thoát nguy hiểm, và có thể chết đến
nơi. Rồi họ hỏi ông: “Chúng tôi phải xử
với ông thế nào để cho biển lặng đi, không còn đe doạ chúng tôi nữa?” (Gn 1:11).
Kể ra họ cũng còn nhân từ và đàng hoàng. Chắc hẳn ông Giôna đã biết lỗi nên bảo
họ: “Hãy đem tôi ném xuống biển thì biển
sẽ lặng đi, không còn đe doạ các ông nữa; vì tôi biết là tại tôi mà các ông gặp
cơn bão lớn này” (Gn 1:12).
Họ cố chèo
vào đất liền nhưng không thể được, vì biển mỗi lúc một động thêm, uy hiếp họ.
Họ kêu cầu Đức Chúa và thưa: “Ôi, lạy Đức
Chúa, ước gì chúng con không phải chết vì mạng sống người này, và xin đừng đổ
máu vô tội trên đầu chúng con; vì lạy Đức Chúa, chính Ngài đã hành động tuỳ
theo sở thích” (Gn 1:14). Cuối cùng, họ đành ném ông Giôna xuống biển. Lạ
thay, biển dừng cơn giận dữ. Họ càng sợ Đức Chúa, sợ lắm, nên họ dâng hy lễ lên
Đức Chúa và khấn hứa.
Chúa khiến
một con cá lớn nuốt ông Giôna, và ông ở trong bụng cá ba ngày ba đêm. Từ trong
bụng cá, ông Giôna có dịp sám hối, và cầu nguyện với Thiên Chúa: “Từ cảnh ngặt nghèo, con kêu lên Chúa, Ngài
đã thương đáp lời. Lạy Chúa, từ lòng âm phủ, con cầu cứu, Ngài đã nghe tiếng
con. Ngài đã ném con vào vực sâu, giữa lòng biển, làn nước mênh mông vây bọc
con, sóng cồn theo nước cuốn, Ngài để cho tràn ngập thân này” (Gn 2:3-4). Thật
may mắn là ông Giona đã bớt bướng bỉnh và còn tin tưởng Thiên Chúa, ông thành
thật thân thưa như lời tự thú: “Con bị
đuổi đi khuất mắt Chúa rồi! Nhưng con vẫn hướng nhìn về thánh điện của Chúa”
(Gn 2:5).
Sau ba ngày
ba đêm, Chúa bảo con cá mửa ông Giôna ra trên đất liền. Rồi Chúa lại nói với
ông Giôna lần thứ hai: “Hãy đứng dậy, đi
đến Ninivê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết lời tuyên cáo Ta sẽ truyền
cho ngươi” (Gn 3:2). Lần này ông Giôna khônng dám trốn chạy như trước. Ông đứng
dậy và đi Ninivê theo lệnh Chúa truyền. Kinh Thánh cho biết: “Ninivê là một thành phố cực kỳ rộng lớn, đi
ngang qua phải mất ba ngày đường” (Gn 3:3).
Ông Giôna
vào thành, đi một ngày đường và công bố: “Còn
bốn mươi ngày nữa, Ninivê sẽ bị phá đổ” (Gn 3:4). Phúc thay, dân Ninivê không
cứng đầu cứng cổ. Họ tin vào Thiên Chúa, họ công bố lệnh ăn chay và mặc áo vải
thô, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Vua Ninivê
được tin báo, vua liền rời khỏi ngai, cởi áo choàng, khoác áo vải thô, và ngồi
trên tro. Vua còn cho rao tin khắp thành Ninivê: “Do sắc chỉ của đức vua và các quan đại thần, người và súc vật, bò bê
và chiên dê không được nếm bất cứ cái gì, không được ăn cỏ, không được uống
nước. Người và súc vật phải khoác áo vải thô và hết sức kêu cầu Thiên Chúa. Mỗi
người phải trở lại, bỏ đường gian ác và những hành vi bạo lực của mình. Biết
đâu Thiên Chúa chẳng nghĩ lại, chẳng bỏ ý định giáng phạt, và nguôi cơn thịnh
nộ, khiến chúng ta khỏi phải chết” (Gn 3:7-9). Từ vua tới thần dân, cả
thành Ninivê đều tốt lành, họ đã sám hối chân thành và ra sức ăn chay đền tội –
kể cả súc vật.
Thiên Chúa
thấy việc họ làm, dứt khoát bỏ đường gian ác mà trở lại, Ngài hối tiếc về tai
hoạ Ngài đã tuyên bố sẽ giáng trên họ nên Ngài đã không giáng xuống nữa. Quả
thật, Chúa Giêsu đã tuyên bố: “Ta đến để
cho con người được sống và được sống dồi dào” (Ga 10:10). Đúng vậy, vì Ngài
là Thiên Chúa của kẻ sống chứ không là Thiên Chúa của kẻ chết.
Thế nhưng câu
chuyện chưa chấm dứt ở đây. Ông Giôna vẫn tiếp tục ngang bướng. Thấy Chúa không
phạt dân thành Ninivê, ông Giôna bực mình lắm, và ông nổi giận. Dám bực mình và
nổi nóng với Chúa. Gan quá cỡ thợ mộc, liều hết nước nói! Ông còn phân trần với
Chúa: “Ôi, lạy Đức Chúa, đó chẳng phải là
điều con đã nói khi còn ở quê nhà sao? Chính vì thế mà con đã vội vàng trốn đi
Tácsít. Thật vậy, con biết rằng Ngài là Thiên Chúa từ bi nhân hậu, chậm giận và
giàu tình thương, và hối tiếc vì đã giáng hoạ. Giờ đây, lạy Đức Chúa, xin Ngài
lấy mạng sống con đi, vì thà con chết còn hơn là sống!” (Gn 4:1-3). Đức
Chúa thản nhiên hỏi ông: “Ngươi nổi giận
như thế có lý không?” (Gn 4:4).
Ông Giôna vô
lý hết sức, thế mà ông còn bỏ ra ngoài thành và ngồi ở phía đông thành. Ở đó,
ông làm một cái lều, rồi ngồi trong đó cho mát, để xem cái gì sẽ xảy ra trong
thành. Chúa khiến một cây thầu dầu mọc lên ở phía trên ông Giôna để có bóng mát
che đầu ông, hầu làm ông hết buồn bực. Ông Giôna vui, vui lắm vì có cây thầu
dầu. Thế nhưng ngay sáng tinh mơ hôm sau, Chúa khiến một con sâu cắn cây thầu
dầu và cây bị héo, rồi lại còn có một cơn gió đông nóng bỏng, và mặt trời giội
nắng xuống đầu ông Giôna.
Chịu hết
nổi, ông ngất xỉu và xin cho mình được chết: “Thà con chết còn hơn là sống” (Gn 4:8). Chúa hỏi: “Ngươi nổi giận vì cây thầu dầu, như thế có
lý không?” (Gn 4:9a). Ông vẫn cho mình là đúng mà ngang bướng lý luận: “Con có lý để nổi giận đến chết được!” (Gn
4:9b).
Đức Chúa phán:
“Ngươi, ngươi thương hại cây thầu dầu mà
ngươi đã không vất vả vì nó, và không làm cho nó lớn lên; trong một đêm nó đã
sinh ra, rồi trong một đêm lại chết đi. Còn Ta, chẳng lẽ Ta lại không thương
hại Ninivê, thành phố lớn, trong đó có hơn một trăm hai mươi ngàn người không
phân biệt được bên phải với bên trái, và lại có rất nhiều thú vật hay sao?” (Gn
4:10-11). Chắc hẳn ông Giôna phải câm như hến mà không dám cãi lại, không
dám bướng bỉnh nữa!
Kinh Thánh
nói: “Vâng lời trọng hơn của lễ” (1 Sm
15:22 và Tv 50:8-9). Thiên Chúa muốn lòng nhân chứ không cần lễ tế, vì Chúa
Giêsu không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi (Mt
9:13; Mt 12:7).
Chuyện ngôn
sứ Giôna cũng là chuyện riêng của chính mỗi chúng ta, phải suy nghĩ thật nhiều!
Ước gì mỗi
người đều làm mọi thứ để vinh danh Chúa hơn và sống tuyệt vời cho Thiên Chúa
trong Đức Giêsu Kitô, luôn biết thân thưa: “Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con”, đồng thời thề hứa: “Lạy Chúa, này con
đây, con đến để thực thi ý Ngài (Dt 10:7 & 9).
TRẦM THIÊN THU
Đêm 11-10-2013
Tác giả gửi trực tiếp cho LTCGVN







0 nhận xét:
Đăng nhận xét