Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nói với hơn 50.000 tín hữu và du khánh hàng hương năm châu tham dự buổi gặp gỡ chung tại Quảng trường thánh Phêrô sáng thứ Tư 18-4-2012: “Điều Giáo Hội xin trong lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa không phải là lời xin được bảo vệ, được tha khỏi bị thử thách, khổ đau. Nó không phải là lời cầu được thành công, mà chỉ là lời cầu xin có thể loan báo Lời Chúa với lòng thẳng thắn, với sự tự do và với lòng can đảm (Cv 4,29)”.
Đó là lời Đấng kế vị thánh Phêrô dành cho những con người bị bách hại, trong muôn vàn cách thức đàn áp con người của mọi hệ thống chính trị, dù ở dưới bất kỳ chế độ nào của thời đại hôm nay. Đó có phải là “liệu pháp gây sốc” khó hiểu, hoặc là chiêu bài an dân “có định hướng” như các hãng thông tấn “lề phải” mà quần chúng đã quá quen hay không? Đang khi những người cô thân cô thế lao đao trong những hành trình vô vọng vì không được luật pháp bảo vệ, những nông dân bị đàn áp, khủng bố, và bị “cưỡng chế” một cách bất nhân và “đền bù” một cách bất công khỏi mảnh đất tổ tiên để lại đã từng nuôi sống họ, là tương lai sống còn của họ, của gia đình họ? đang khi những công nhân hằng ngày “bán” cuộc đời, tương lai và “bán rẻ” cả những quyền căn bản của con người, để đổi lấy thậm chí chỉ là một ước mơ đơn giản nhưng cần thiết là có được một cuộc sống ổn định, có được một người yêu, có được một gia đình, có được một cuộc sống ổn định? đang khi mọi thành phần trí thức, những con người am tường mọi giá trị làm nên con người, cố gắng phát triển con người và nỗ lực thăng tiến cộng đồng, đang ra sức cống hiến mọi khả năng, sức lực bản thân một cách vô điều kiện, bất chấp những hành vi đe dọa, cô lập, giam cầm, tù tội và tương lai “đen như mõm chó”, cố gắng thắp lên một ngọn nến, chứ không ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối, thì… lại như những “tiếng kêu trong sa mạc”? Những “oan sai” ngày ngày tụ tập, vây bủa tại những “nơi quy định” như Phòng tiếp dân của xã, phường, tỉnh, thành và trung ương, không phải để gây rối làm mất trật tự xã hội, dù vẫn luôn bị chụp mũ như thế, bi bêu riếu, rêu rao là thế, nhưng họ vẫn nhẫn nại, kiên cường đội đơn đến các “cửa quyền” mong được “cứu và xét”…